---
title: Người lướt qua đời ta năm tháng đó
author: Kiều Trọng Tú
date: 2026-08-18T03:31:47+00:00
modified: 2026-08-18T03:31:49+00:00
categories: ["Writer"]
url: https://kieutrongtu.com/nguoi-luot-qua-doi-ta-nam-thang-do/
---

# Người lướt qua đời ta năm tháng đó

Chắc hẳn ai cũng từng crush (cảm nắng) một người khác. Có thể lần đầu tiên crush là những ngày còn đi học. Có thể gần 30 tuổi khi vợ chồng đề huề tự dưng lại crush một người xa lạ. Nhưng có thể thấy hầu như độ tuổi hay crush nhất là độ tuổi 30 trở xuống. Hay là chỉ có tôi crush ở tuổi đó?

Lần đầu tiên tôi gặp crush hồi đó là 16 tuổi, cùng trường cấp 3. Như bao thanh niên thế hệ đó, chuyện có tình cảm với một người khác giới lúc tuổi dậy thì dường như là chuyện phổ biến trong tâm lý, nhưng không quá công khai như thời điểm hiện tại. Cô ấy lần đầu gặp tôi cũng như bao bạn nữ hướng ngoại, cũng cười và nói chuyện bình thường với tôi. Đó là bình thường với cô ấy, còn với tôi thì không bình thường, tôi nghĩ đó là cô ấy cũng có tình cảm lại với mình. Sau nhiều lần xác định chính xác tình cảm, cuối cùng, cảm nắng vẫn chỉ là cảm nắng, một vài viên thuốc và uống đủ nước là hết. Cảm nắng như thế không thể ốm nặng đến mức đau tim và chết đi sống lại được. Đó là kỷ niệm đẹp, nhưng man mác buồn.

Trong một lần đi chơi, crush hỏi tôi: ”Bạn còn nhớ tớ hỏi gì bạn không?”. Tự dưng lúc đó tôi đứng im, không nhớ gì cả. Lạ nhỉ! Bình thường tán gái trí nhớ tốt lắm. Sao lại không nhớ gì? Crush tức giận đỏ cả mặt, vùng vằng bỏ về. Crush nói: ”Bạn không tôn trọng tớ, có một câu hỏi thế mà cũng không trả lời!”. Nhưng là lúc đó tôi không nhớ thật. Lần đi chơi đó tan tành, đổ vỡ. Phải gần 3 tháng sau cả hai mới nói chuyện trở lại. Còn câu hỏi mà crush hỏi nó chìm sâu trong đống tin nhắn Yahoo hai đứa chat với nhau, tôi phải search mãi mới ra: ”Tại sao bạn lại thích tớ đến như vậy?”. Tôi chat lại: ”Khi nào gặp nhau thì mình trả lời!”. À, Ok. Với bộ não không biết có phải cá vàng hay không, câu hỏi tưởng chừng như vô hại ấy đã không được in vào bộ nhớ của tôi. Phải chi hôm đó nhớ được, có phải hôm đấy chốt hạ được rồi không. Lỡ lần 1.

Một ngày khác, khi crush đang ôn bài, crush hỏi: ”Cậu đã soạn bài chưa? Cho tớ mượn.”. Tôi tất nhiên với trình độ Mai Ghế (Mê gái) rất cao đã gật đầu rất nhanh. Crush thì vui mừng, mặc dù tôi vở không sạch và chữ không đẹp lắm, nhưng lúc đó có vở soạn bài là tốt lắm rồi, đòi hỏi gì hơn nữa? Đến lúc vào giờ học, cô giáo kiểm tra cả lớp và cho cả hai 4 điểm. Crush khóc sướt mướt, trách tôi tại sao lại làm bài sai. Cả hai cùng một lỗi sai y hệt nhau thì đương nhiên là sẽ bị điểm kém. Lại dỗi, lần này dỗi cũng lâu nhưng chẳng nhớ là bao nhiêu lâu. Lỡ lần 2.

Một ngày gần như tốt nghiệp cấp 3, cả lớp lôi nhau đi ăn uống trước khi đến kỳ bế giảng cuối cùng đời học sinh. Tôi và crush có ngồi riêng nói chuyện đàng hoàng để chốt hạ. Crush cho rằng không nên yêu lúc này, vì crush còn phải đi du học, còn tôi phải thi đại học. Nếu 1 trong 2 không thể thực hiện được dự định của mình thì đó là chuyện không được ổn lắm. Nếu một trong hai mà không ổn thì chắc không yêu được lúc này đâu. Tôi thấy có vẻ đúng đúng. Không chốt hạ nữa. Lỡ lần 3.

Năm đó là năm đại học cuối, trước khi tôi đứng ra bảo vệ luận án. Crush có đến dự buổi bảo vệ đó. Crush hỏi: ”Tớ đến dự buổi bảo vệ của bạn, bạn có đến dự đám cưới của tớ được không?”. Tôi nói: ”Chẳng có ai thích nhìn cô gái mình thích mặc áo cưới đi bên thằng khác cả. Tớ không phải mẫu nhân vật chỉ mong người mình yêu hạnh phúc thì cô ấy thế nào cũng được. Đối với tớ: Hạnh phúc là người mình yêu hạnh phúc với mình.”. Crush nói: ”Vậy là không đến?”. Tôi trả lời: ”Còn cơ hội nào nữa đâu mà đến?”. Crush: ”Cơ hội? Vẫn còn, mọi chuyện cưới hỏi thật ra mới chỉ là kế hoạch, chứ đã bỏ tiền ra làm gì đâu?”. Tôi: ”Bạn ơi, tớ chấp nhận làm người tiếp theo, tớ không chấp nhận làm người chen vào giữa. Bây giờ tớ chỉ tập trung vào cái luận án trước mặt đây.”. Nói xong tôi đứng dậy đi về phía hội trường để chuẩn bị cho bài bảo vệ. Tôi có quay lại và thấy crush ngồi im ở quán cafe gần đó. Chắc có lẽ nên tính lần này là lần 4.

Nhiều người sẽ hỏi, về sau hai người còn gặp nhau không? Câu trả lời là không! Người ta có chồng rồi. Tuy vậy, thi thoảng nếu thấy bóng dáng nào đó quen quen ngoài đường, vẫn phải ngoái lại, nhìn xem có giống không. Thật ra, đâu đó, trong lòng tôi vẫn có điều gì đó man mác buồn. Đúng vậy, vẫn phải buồn chứ.

Sau tất cả, người yêu hiện tại mới là chân ái. Câu chuyện này kể ra cho vui lúc trà dư tửu hậu mà thôi.

